Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm Nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm Nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chơi đàn ghita (2)

Cây đàn ghita có cần được chia thành từng ô gọi là phím. 
Đầu tiên chúng ta sẽ tập bấm phím bằng tay trái. Lấy dây 1 làm thí dụ: 

Để buông chúng ta có nốt Mì, ngón trỏ tay trái bấm vào phím đầu tiên của dây 1, dùng ngón cái bật dây 1, chúng ta sẽ có nốt Fà. 

Nhả ngón trỏ ra, lấy ngón giữa bấm vào phím tiếp theo, dùng ngón cái bật dây 1, chúng ta sẽ có nốt Fà thăng (Fà thăng là thế nào phần sau chúng ta sẽ nói). 

Tiếp tục nhả ngón giữa ra, lấy ngón áp út bấm vào phím tiếp theo, dùng ngón cái bật dây 1 chúng ta sẽ có nốt Sol. 

Nhả ngón áp út ra, lấy ngón út bấm phím tiếp theo (hơi khó đấy), dùng ngón cái bật dây 1 chúng ta sẽ có nốt Sol thăng. 



Bài tập 2: 

Bây giờ các bạn tập như phần trên đã nói, dùng 4 ngón của bàn tay trái lần lượt bấm các phím của dây 1, mỗi lần bấm dùng ngón cái bật dây 1 sao cho tiếng kêu không bị tắc, 4 lần bấm và đánh đều nhau là được. 

Bài này tập khoảng 30 phút đến 1 giờ.
-->đọc tiếp...

Cách chơi đàn ghita (1)

huy biên. Email: huybien@mail.ru 

Trong âm nhạc có 7 nốt: Đô – Rê – Mi – Fa – Sol – La – Si để diễn tả độ cao. 
Và cứ luân phiên nhau như thế chúng ta có thể có các độ cao như sau: 

… Đồ - Rề - Mì – Fà – Sòl – Là – Sì – Đô – Rê – Mi – Fa – Sol – La – Si - Đố - Rế - Mí – Fá – Sól – Lá – Sí … 

7 nốt nhạc theo quy định được ký hiệu như sau: 


Đô – C, 

Rê – D 

Mi – E 

Fa – D 

Sol – G 

La – A 

Si – B 


Cây đàn ghita của chúng ta có sáu dây, khi ôm đàn không bấm gì cả tính từ trên xuống dưới sáu dây đó sẽ tương ứng với: Mì – Là – Rê – Sol – Si – Mí. Từ bây giờ chúng ta sẽ quy định 6 dây đó tương ứng là 1, 2, 3, 4, 5, 6. 

Như vậy chúng ta ôm đàn không bấm gì đánh dây 1 ta sẽ được nốt Mì, đánh dây 2 ta sẽ được nốt Là, đánh dây 3 sẽ được nốt Rê , đánh dây 4 sẽ được nốt Sol, đánh dây 5 sẽ được nốt Si, đánh dây 6 sẽ được nốt Mí. 

Nếu chúng ta đánh đàn bằng các ngón của bàn tay phảI thì chúng được quy định như sau: ngón cái đánh 3 dây 1,2,3 bằng cách bật từ trên xuống, ngón trỏ đánh dây 4 bằng cách móc từ dưới lên, ngón giữa đánh dây 5 bằng cách móc từ dưới lên, ngón áp út đánh dây 6 cũng bằng cách móc từ dưới lên. 


Bây giờ chúng ta sẽ có bài tập 1: 

Các bạn tập ôm đàn, tay trái để không không cần bấm gì cả dùng ngón cái bật lần lượt 3 dây 1, 2, 3 tiếp theo dùng ngón trỏ móc dây 4, ngón giữa móc dây 5, ngón áp út móc dây 6 sao cho tiếng kêu của chúng rõ ràng, không bị tắc và đều nhau. 

Bài này có thể tập từ 30 phút đến 1 tiếng là hoàn thành.
-->đọc tiếp...

Trang học về nhạc lý khá hay

-->đọc tiếp...

Học chơi ghita nào

Introduction: Phàm là cái thằng chơi guitar phèng phèng, không thằng nào không nghĩ đến chuyện tán gái. Tán gái nó là một cái gì đó rất tâm hồn, rất vật chất, rất hiện thực mà cũng rất rất ảo ảnh. Tại sao đi sâu vào cái vấn đề gái trước khi nói về guitar, ấy chính là bởi vì muốn dùng guitar để tán được gái cần phải có hai điều kiện cần và đủ là: hoà nhập được với guitar và hoà nhập được với cảm nghĩ cảm xúc của gái. Hai cái này nó bổ trợ tương thích cho nhau không thể tách rời. Có hiểu được gái mới có thể dùng tiếng guitar mà trò chuyện với gái, truy cập thằng vào thế giới nội tâm của gái mà không sợ bất kỳ một fire wall nào.

1. Bí quyết tỉa tót
Khoan hãy nói đến phần hoà thanh đã được đề cập ở trên, trước hết phải nói đến là nghệ thuật tỉa tót của thằng chơi đệm. Cái này làm hút hồn gái nhất, gái mỗi khi nghe tiếng tỉa tót thanh thoát tự nhiên bủn rủn chân tay, hoa hết cả mắt mũi cảm giác như người đánh đàn trước mặt mình cứ như là một hiệp sĩ áo trắng đang dìu mình vào những giấc mơ bay bổng vậy. Muốn tỉa tót cho ra tấm ra cám, có một số nguyên tắc mà các chú mới tập không thể chểnh mảng đó là:
a) Cắt móng tay: Tay trái: hiển nhiên cụt hết móng, bấm sẽ rất thuận tiện và không bị cụt nốt.
Tay phải: Chú ý ngón cái ngón này dùng để chơi nốt bass nên chú nào đánh đàn dây sắt thì chỉ nên để một chút xíu đừng dài quá nếu không tiếng bass khô và đánh vướng, nhưng cũng đừng ngắn quá nếu không tiếng bass sẽ yếu và không đều.
Các ngón khác: trỏ, giữa, áp út để khoảng chừng 0.2 cm nhớ để đều nhau và không để nhọn ở giữa. Có nhọn thì nhọn một chút sang bên cạnh tức là tại điểm 2/3 của móng tính từ trái sang phải.
Kinh nghiệm : Tiếng đàn sau khi mới cắt móng tay là thánh thót nhất, đều đặn nhất. Thế nên chú nào có hẹn đánh đàn cho gái nghe phải tranh thủ đến sớm 5′’ cắt trong lúc chờ!

b) Tỉa phải có điểm nhấn: Nhấn nghĩa là nhấn phách mạnh. cái này quan trọng để làm tiếng guitar mạch lạc, có hồn. Ví dụ:
Slow Rock 4/4 Am
/A0 A2 C1 /E0 C1 A2 /A0 A2 C1 /E0 C1 A2 /A0
Mỗi cái nốt có gạch là đầu của một phách, cần phải dánh mạnh hơn những nốt khác.
Muốn phân biệt đâu là phách mạnh đâu là phách nhẹ, chỉ có mỗi cách là ngồi tự đập nhịp và đếm. Mới đầu khó nhưng chính thế lại tích luỹ kinh nghiệm rất nhanh.
c) Tỉa phải có lúc nhanh có lúc chậm: Cái này tạo sự khác biệt đỡ nhàm chán cho cả đoạn tỉa dài, nhưng nhớ là nhanh thì nhanh vẫn phải đảm bảo nhịp đều đặn.
d) Không bao giờ quên nốt bass ở phách đầu nhịp:
Nếu hết một nhịp mà chú nào quên đánh bass sẽ thấy tiếng đàn tự nhiên chưng hửng, lạc lõng, nghe thấy cô quạnh yếu đuối. Tiếng bass ở cái phách đầu nhịp này nó là cái sự khởi đầu của cái câu nhạc tiếp theo mà nếu thiếu nó người ta cảm tưởng không biết đi đâu về đâu. Ví thế khi luyện nên chú tâm vào cái nốt này thì sau này sẽ có cơ bản rất lớn trong việc chuyển tiếp những câu bass cầu kỳ.

Về đệm hát, có nhiều kiểu đệm lắm. Một thằng chơi Guitar giỏi không phải là một thằng chơi đúng nốt nhạc, đúng bài bản nhạc, chơi một lèo từ đầu đến cuối không sai câu nào. Không phải vậy! Một thằng chơi Guitar giỏi là một thằng biết chơi đúng lúc, biết sai đúng lúc, biết quên đúng lúc, biết dừng đúng lúc, biết bấm “sai” đúng chỗ… Biết nên chơi thế nào và chơi trước ai. Bởi vậy, xét nghĩ cũng giống như cái trò quân sự ấy - biết rõ đối thủ, phân tích thời điểm, ra đòn chuẩn xác. Như vậy tiếng đàn của ta mới thực sự có hiệu lực và đạt kết quả như ý. Ta nên phân ra nhiều trường hợp cụ thể với nhiều cách đệm như sau:

- Đệm phừng phừng_ như mấy chú tá điền bổ củi - kiểu này thường đệm vào những lúc cao trào của những cuộc hội trại, khi mà “một mình giữa bầy sói”, chỉ mình mình với cây đàn giữa một rừng mồm đang gào thét: “nổi lửa lên em… nổi lửa lên em…”

- Đệm thong thả_ khi mà cuộc vui đã vào cuối canh, bọn tá điền “giọng hát to, tay đàn khoẻ” đã mệt mỏi hết rồi. Chỉ còn mình và mấy ả mặt đang nghệt ra, vừa buồn ngủ vừa mệt…

- Đệm trữ tình_ khi chỉ mình mình với nàng… trong một không gian tĩnh mịch, khi mà những thằng phá đám và những con ả xấu xí đã không còn quấy rầy.

- Đệm dụ dỗ_ Khi mình biết rằng ở bên kia bờ tường, có một ả đang vừa… tắm giặt vừa lắng nghe tiếng đàn của mình.

- Đệm lãng mạn_ Khi ngồi trước những ả: Sống nội tâm, yêu mầu tím, ghét sự giả dối, thích hoa bất tử…

- Đệm theo mốt_ khi ngồi trước những con ranh con quần ngố tóc vàng hoe chỉ thích phim hàn quốc và trai hàn quốc…

+ Với trường hợp đệm tá điền ở hội trại, đòi hỏi bạn chỉ cần có một .. sức khỏe phi thường … bởi vì ở trường hợp này, không phải là tiếng đàn của bạn hoà cùng tiếng hát của nó, mà là chúng nó gào rú và bạn phải làm nhiệm vụ đệm theo cho đúng nhịp, đúng giai điệu của chúng nó. Và không nhất thiết phải đúng Gam, bởi vì chúng nó cũng chẳng cần biết bạn đang chơi gam gì đâu…

+ Trường hợp đệm thong thả, khi mà chỉ còn ít người thưởng thức. Trường hợp này thì bạn cần phải chơi quạt chả nhẹ nhàng. Nếu như chơi cho ả nào đó hát solo thì nên dò nốt trước khi nó hát. Tránh trường hợp nó cứ gào một đằng, mình phừng phừng một nẻo, mãi mới mò ra đúng gam thì nó đã hát xong mẹ nó rồi…

+ Trường hợp đệm trữ tình, khi chỉ còn mình mình với ả. Lúc này thì không thể quạt chả phừng phừng được, mất mẹ nó hết sự lãng mạng. Lúc này chỉ nên đệm theo kiểu rải nốt hợp âm . Kiểu rải hợp âm này nó sẽ như từng giọt nước, tí tách… tí tách len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn nàng. Đôi khi ngừng lại một vài giây, như thể mình đang bị không gian và thời gian chế ngự… (lúc này thì có thể đưa tay lên ngoáy mũi hoặc nắm lấy tay nàng - tuỳ thời điểm chọn) Những lúc này đôi khi phải đá thêm mấy bản nhạc không lời trữ tình như Rô-măng, lá thư gửi Ê-Ly, hay Triệu bông hồng… Đảm bảo mặt mũi ả sẽ ngu đi, mắt lờ đờ ngây dại, chân tay mềm nhũn ra .

+ Đệm dụ dỗ_ áp dụng khi mình đang ở trong căn phòng ký túc xá chẳng hạn, bên bờ tường bên kia là khu nữ sinh. Vào một buổi trưa vắng vẻ, khi các con giời xôi thịt đã đi ngủ hết… chỉ còn tiếng xào xạc của những cơn gió mùa Thu hiu hắt thổi vào các tán lá cùng với tiếng róc rách nước trong cái chậu thau mà nàng đang… giặt đồ. Những lúc này thì tuyệt đối không thể dùng phương pháp quạt chả, một là sẽ bị bọn cùng phòng úp xô vào đầu mà tẩn vì tội phá vỡ giấc ngủ, hai là giữa trưa yên ả, tiếng gào rú thảm thiết của ta sẽ không khác gì tiếng sói tru nửa đêm. Lúc này cũng chỉ nên rải hợp âm nhè nhẹ, nhưng đôi khi nên có những đoạn cao trào thống thiết, thê lương. Chủ đề thì nên nói đến quê hương, nói đến dòng sông, nói đến cây tre, mái đình… và cố gắng quên đi các khoản nợ ở căn-tin, cố gắng quên đi cái ngứa của căn bệnh ghẻ quen thuộc đang hành hạ cơ thể… hãy chơi thật dịu dàng, cứ như là mình là một người sống nội tâm lắm ấy…

+ Đệm lãng mạn: Kiểu này dành cho những ả thường sống với một tâm hồn… dở hơi. Những ả luôn găm ở cạp quần một hai cuốn sổ thơ tình Xuân Diệu… Với những ả này thì ta nên tỏ một vẻ phớt đời. Tay rải rải vài nốt, miệng lảm nhảm vài câu, mắt nhìn ra xa xăm… quên đi mọi thứ, thờ ơ mọi thứ… cứ như xung quanh ta chỉ toàn ruồi nhặng vậy. Cái ngữ hâm hâm này mà ta tỏ vẻ quan tâm đến nó là hỏng hết mọi việc. Ta phải thể hiện mình là một con người sống với một tâm hồn bao la, một tinh thần bay bổng, lãng mạn. Mà cũng nên chọn những bài phổ nhạc từ các bài thơ quen thuộc như: “..Khung cửa sổ hai nhà cuối phố… chẳng hiểu vì sao không khép bao giờ…” hay “…em không nghe mùa thu, lá thu kêu xào xạc, con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô…”… và thể nào cái ả này cũng tỏ vẻ hiểu biết thốt lên: “- à, hình như bài này là Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư anh nhẩy!” Lúc này mình nên ngừng tiếng đàn và giả vờ khen lấy một câu: “- Ôi, sao em cũng biết bài này à, em thật lãng mạn đấy!” (thực ra đứa đ'’o nào học qua phổ thông mà chẳng biết)

- Còn kiểu đệm theo mốt_ để phục vụ mấy con tóc vàng hoe, thì tốt nhất là bạn nên học thuộc mấy bài nhạc trong phim hàn Quốc, như bài Forever, Hình bóng đợi chờ, và cả Ếch-chan-tơ nữa (bài này là bài Rô-măng nhưng dùng để quảng cáo nước gội đầu ếch-chan-tơ nên bọn tóc vàng toàn goi là bài ếch-chan-tơ thôi)… và thỉnh thoảng lại buông ra vài câu hát tiếng Anh hay tiếng Hàn (yên tâm, mấy con thuộc dạng này thì tiếng mẹ đẻ còn chưa thõi - huống hồ tiếng nước ngoài. )

…..

Đấy! chỉ sơ sơ vài kiểu đệm như vậy, mọi người tham khảo và ghi nhớ. Và tuyệt đối không nên mắc sai lầm. Mỗi trường hợp sẽ có từng chiêu thức, kỹ thuật riêng để ứng dụng (tôi sẽ nói cụ thể). Nếu bạn tuân thủ đúng như vậy, đảm bảo tiếng đàn của bạn sẽ tăng thêm rất nhiều sức mạnh… Còn chuyện con gái có đổ không, thì chỉ sợ là nó đổ bẹp mẹ nó đàn của mình. Lúc đấy chỉ sợ cong cần (cần đàn ấy), đứt giây (giây đàn ấy), rạn thùng đàn…

-->đọc tiếp...

Sư phụ Ghita của những chàng sinh viên Hà Nội


(SVVN) Trong hơn 40 năm, thầy Thi mù đã dạy ghita cho hơn một vạn học trò, đa phần trong số họ là những chàng sinh viên. Thầy Trịnh Đình Thi, hiện ở nhà số 18 ngõ Liên Việt (Đống Đa, Hà Nội).

Trong giới sinh viên yêu ghita ở Hà Nội, tên tuổi thầy Thi mù chẳng có gì xa lạ. Cách dạy của thầy rất lạ. Thầy ngồi đối diện với trò. Trước mặt học trò là một bản nhạc  đã được soạn công phu. Trên khuông nhạc, những nốt cơ bản nhất đã được mã hóa rất dễ hiểu. Ví dụ: nốt “mì” ký hiệu là 60, tương ứng với nốt bấm ở dây số 6, ở vị trí số 0 trên cần đàn... Thế rồi thầy hướng dẫn về phách. Tay đi nốt, chân đập vào... chân học trò để giữ nhịp.

Thi thoảng, trong lúc đang dạy thầy lại hứng lên “chạy” một mạch cả bài khiến học sinh ngây ngất. Bản nhạc kết thúc. Tay vẫn đặt im lặng trên phím đàn, thầy không nhúc nhích, ngước đôi mắt lên trần nhà như vẫn lắng nghe.

Tuổi Giáp Thân (sinh năm 1944), thầy Thi được hưởng sự giáo dục đầy đủ bởi gia đình thầy có điều kiện. Bắt đầu làm quen với cây đàn ghita từ năm 13 tuổi, thầy bộc lộ năng khiếu đặc biệt đối với loại nhạc cụ này.

Năm thầy 17 tuổi,  một vụ nổ chất hóa học đã làm thị lực của Thi, vốn đã rất kém, giảm dần. Thầy đi học chữ nổi để “phòng bị”. Năm 22 tuổi, 1966, Trịnh Đình Thi bắt đầu sự nghiệp dạy đàn của mình.

Năm 1968, thầy lập gia đình với một nữ sinh Hà Nội. Một trong ba cô con gái xinh đẹp của vợ chồng thầy là Trịnh Hoài Phương, nữ ca sĩ trong ban nhạc “Đồng hồ báo thức”, từng một thời được sinh viên rất yêu mến.

Nếu coi cuộc đời thầy như một bản nhạc, thì năm 2005 là một “nốt  lặng” trong cuộc đời, khi mà thầy không còn được gần gũi người đã cùng thầy đi qua biết bao gian khó.

 

8.jpg

 

Chuyển soạn nhạc của Tchaikovsky cho ghita

Thầy Thi lục tủ mang ra một quyển nhạc có tiêu đề: “Những bài guitar được yêu thích”. Thầy lật giở đúng ngay trang có bản: “Chèo thuyền” - Nguyên tác Tchaikovsky, Trịnh Đình Thi chuyển soạn.

“Khi tôi bày tỏ ý định chuyển soạn nhạc của Tchaikovsky, không ít người đã cười khẩy. Bởi nhạc phẩm “Chèo thuyền” là được viết cho đàn Balalaika, một nhạc cụ dân tộc của Nga chỉ có 4 dây. Tôi đã phải đọc nhiều tài liệu ngoại ngữ để nắm được bản chất của nhạc cụ này. Rồi phải hiểu văn hóa Nga. Sau đó kết hợp nhuần nhuyễn chất Nga với chất Việt, sao cho người nghe vừa cảm thấy có cả sông Volga chảy róc rách lẫn những tiếng hò ơ thuần Việt”.

Phải mất hơn 4 tháng trời, thầy Thi mới tạm cho ra một bản “demo” cho nhạc phẩm “Chèo thuyền”. Thử đi thử lại, chữa tới chữa lui. Rồi lại lần mò đọc sách ngoại ngữ, ghi lại bằng chữ nổi... Chưa bao giờ thầy “giam mình” trên phím đàn nhiều như thế. Tùy viên văn hóa Nga khi ấy đã phải tấm tắc khen nhạc phẩm chuyển soạn của thầy.

Tiếp theo “Chèo thuyền”, thầy Thi tiếp tục chuyển soạn “Ngôi sao ban chiều” của Tchaikovsky cho ghita. Tác phẩm này cũng thành công ngoài sức tưởng tượng. Trịnh Thi còn được xuất bản hai ca khúc “Anh vẫn hành quân” và “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” chuyển soạn cho đàn ghita. Bản nhạc này sau đó đã được dùng làm giáo trình trong Nhạc viện Hà Nội.

“Tôi được trả nhuận bút cho hai tác phẩm này là 350 đồng, tương đương với 7 tháng lương của một sinh viên mới ra trường thời bấy giờ” – Thầy Thi cười, kể lại.

Tình thầy trò

Trong hơn 40 năm dạy đàn, thầy đã có rất nhiều học trò đang làm việc trong đủ lĩnh vực... không ít những gia đình cả cha và con đều học thầy.

Học trò yêu kính thầy còn bởi thầy yêu thương họ. Nguyễn Việt Phương, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội tâm sự. Hồi 2007, quê Phương ở Nghệ An bị lũ quét, tiền trợ cấp của gia đình dành cho Phương ăn học bị “đứt đoạn”, Phương chạy bàn ở một quán bia để kiếm tiền ăn học, và xin thầy Thi cho nghỉ một vài tháng.

 

5.jpg

 

Không ngờ, thầy hỏi cặn kẽ gia cảnh, rồi nhẹ nhàng bảo rằng: “Nếu con vẫn có đủ thời gian và niềm đam mê với cây đàn, thì cứ đến học bình thường. Học phí con có thể trả khi con có tiền, thậm chí ra trường đi làm trả sau cũng được...”. Phương ứa nước mắt, gật đầu.

Và quả thật, lướt qua “bảng giá” học phí nhà thầy, tôi thấy một tháng học mà thầy chỉ lấy có... 60 ngàn đồng. Nghệ sĩ ghita Hải Thoại thường “rêu rao” : “Thằng Thi nó dạy cho vui ấy mà, tiền bạc gì đâu...”.

Một học trò của thầy tâm sự: “Thầy là người thầy đầu tiên mà không xưng là thầy. Học trò toàn gọi “bác” xưng “cháu”. Trước khi dạy, bài nào cũng thế, câu đầu tiên khi kiểm tra bài cũ luôn là: “Không đánh được bài này thì bác không dạy bài tiếp”.

Nhờ thầy nghiêm nên nhiều lúc muốn lười mà chẳng dám, đầu ngón tay đau buốt vẫn cố tập... Nhớ nhất lần thầy dọn đồ chuẩn bị chuyển nhà, 2 cái loa to đùng treo trên trần, thầy tự bắc thang, cởi trần leo lên tháo xuống rồi kêu mình đỡ. Mình đề nghị làm giúp mà thầy nhất quyết không chịu”.

“Trồng cây chuối” để “luyện ngón”

Gặp thầy, chúng tôi vẫn thắc mắc là sao năm nay thầy đã 65 tuổi mà thân thể vẫn rất tráng kiện. Da dẻ hồng hào, giọng nói sang sảng, luôn thường trực nụ cười trên môi.

Nghe tôi thắc mắc, thầy mỉm cười, rồi thầy khẽ chỉnh lại trang phục, bất ngờ... tung người ra giữa nhà làm một động tác... trồng cây chuối rất đẹp. Sau khi học trò chơi xong một bản nhạc dài chừng 5 phút thì thầy mới “hạ chuối”.

Có lẽ cảm nhận được sự bất ngờ pha lẫn... kinh hãi của tôi, thầy Thi lại cười lớn: “Tôi thường xuyên phải tập thể dục, tập Yoga để giữ sức khỏe”. Thầy định nghĩa: “Tập thể dục cũng là một cách giáo dục cơ thể. Học văn hóa, học kiến thức là để giáo dục về trí tuệ, về lối sống. Hai việc này phải luôn luôn gắn liền với nhau, nhất định không thể quên”.

Chị giúp việc trong nhà thầy kể rằng ngày nào cũng vậy, cho dù trời giá lạnh căm căm hay nóng nực đổ mồ hôi, thì thầy vẫn bỏ ra ít nhất ba mươi phút cho việc luyện tập thể dục. Ngoài việc trồng cây chuối từ 5-10 phút, thầy còn luyện Yoga, thậm chí luyện... hiphop (tất nhiên là những động tác phù hợp với cơ thể).

 

Phạm Linh Chi

-->đọc tiếp...

Kinh Nghiệm chơi đàn của anh Dũng ĐT

Tớ mò được bài viết này của anh Dũng ĐT dành cho lớp guitar khóa 2 hồi xưa của anh ý ... 
tớ thấy nó rất có ích và cần thiết nên post lên đây cho anh em tham khảo !
"Các chú thân mến. 

Nhằm đẩy nhanh tiến trình học nhạc của các chú, anh sẽ bổ sung thêm những kinh nghiệm cần thiết cho các chú trong chơi nhạc. Mỗi ngày một chút, và các chú nên hỏi ngay nếu không hiểu. Như thế sẽ nhanh hơn.

Kinh nghiệm rất quan trọng trong chơi nhạc, đặc biệt là chơi nhạc cho dân không chuyên. Anh có ông bạn học 14 năm guitar Nhạc viện, kết quả gặp một đứa bình thường nó hát là cứng tay không đánh được. Đơn giản vì bố này ngày này tháng khác tập theo bài, kỹ thuật và hiểu biết rất tốt nhưng kinh nghiệm thì rất ít, do đó gặp tình huống cụ thể là bó tay.

Bằng kinh nghiệm bản thân từ những lần đi chơi nhạc cho quán nước kiếm tiền cho đến những đại nhạc hội hoành tráng cả ngàn người xem, anh sẽ tập trung vào những vấn đề thực tế để bàn bạc, bổ sung thêm cho Đạo chích dạy trên lớp.

Kinh nghiệm đầu tiên: Luôn tự tin vào bản thân mình.

Nghe cái này hơi sáo đúng không? Thực ra nó có căn cứ của nó. Các chú để ý trong tự nhiên, hai con chim họa mi để cạnh nhau, khi một con cất tiếng hót hay hơn, to hơn, lập tức con kia không dám hót. Người ta gọi đó là "chột". Trong giới chơi nhạc, khi gặp cao thủ khác, anh em thường có tâm lý e dè, giả vờ đau tay với viêm họng để thoái thác, người ta gọi là "chột tài".

Ngày trước anh cũng đã rơi vào tình trạng này khá nhiều, sau ngẫm lại thấy mình ngu thật, chơi nhạc là sướng cái thân mình, việc đếch gì phải kìm hãm sự sung sướng đó. Do đó, nếu thấy cần chơi là chơi, thích chơi là chơi, mình có thể chơi chưa hay nhưng mà đố thiên hạ thằng nào chơi giống được mình, chấp nó học 20 năm Nhạc Viện.

Nguyên tắc thứ 2: Sự trên đúng trong nghệ thuật

Trong cuộc sống, công việc, xã hội... người ta hay nói tới từ Đúng, nói chung là cái gì đã Đúng thì coi như đó là chân lý, là căn cứ...

Tuy nhiên trong nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng còn có khái niệm Trên đúng dành cho những trường hợp "không giống Đúng nhưng lại hay và hiệu quả hơn Đúng".

Tất nhiên, Không giống Đúng có thể là Sai và cũng có thể là Trên Đúng, tuy nhiên theo tổng kết thấy rằng, những nghệ sỹ chỉ chuyên đánh Đúng hoặc cố gắng đánh Đúng (như nhạc công dàn giao hưởng...) thì cơ hội để làm nên Trên đúng rất ít mà chính những người chơi nhạc nghiệp dư, những người hay "chơi Sai" lại dễ có cơ hội làm nên Trên đúng.

Để các chú hiểu hơn khái niệm này, anh lấy ví dụ: Khi các chú nghe Khánh Ly hát, các chú thử lấy đàn ra đệm theo, sẽ có lúc thấy đàn mình và tiếng nhạc lệch nhau. Điều đó chứng tỏ bà Khánh Ly hát "trượt nhịp". Trong âm nhạc "trượt nhịp" là điều tối kỵ, vậy sao mà bà Khánh Ly vẫn được coi là ca sỹ giỏi, đơn giản thôi, bà ấy cố tình hát "trượt nhịp" để bài hát hay hơn, đúng cảm xúc hơn. Như vậy là hát hay hơn "đúng nhịp" hay hơn Đúng. Khánh Ly đi lên từ 1 cô bé chân đất hát trong phòng trà mà hay hơn nhiều ca sỹ học thanh nhạc suốt ngày luyện thanh: "Mì í ì ì bò"

Tất nhiên là bà ấy cố tình, chứ nhạc lý căn bản của bà ấy thì hơi ngon, và đương nhiên là nhịp phách phải cực chuẩn, giống như chúng ta bình thường phải đi ngon, sau đó mới nhảy nhót.

Trong hội họa có Picaso, trước khi ông ta có những bức tranh đếch ai biết chính xác là vẽ gì thì cũng đã có thời ông vẽ tranh theo phong cách tả thật thời kỳ Phục hưng cực ngon.

Với anh em CLB guitar thì nên cố gắng tập cơ bản, sau đó đánh kiểu gì chả thành ...sai, nhưng biết đâu đó, có một lần thành trên đúng. Đời phải biết hy vọng chứ. He he.

Nguyên tắc thứ 3: Chăm chỉ luyện tập, yêu đàn như con, quý dây như máu

Đây là tinh thần cần phải rèn luyện, khi các chú yêu cái gì thì việc đầu tiên là phải biết nâng niu nó. Chơi đàn phải biết quý đàn, gìn giữ nó cẩn thận từ cách dựng dàn, cách đặt đàn, như thế đàn mới ít bị hỏng, tiếng bền.

Thêm vào đó, tỉnh cẩn thận và yêu đàn đó sẽ cho các chú cơ hội được chơi những cây đàn xin hơn do mượn của các anh khác. Họ nhìn các chú biết giữ gìn, cho mượn gì cũng yên tâm.

Chăm chỉ thì đương nhiên rồi, tập nhạc mà không chăm thì vứt. Tập làm hai kiểu, tập tay không và tập đàn thật. Tập tay không thế nào? Thứ nhất là luôn luyện cho các ngón tay linh hoạt bằng cách gãi đùi, ngoáy mũi, cào cấu... Thậm chí khi nằm, tay vẫn có thể múa may cho dẻo. Tiếp đó là tập cổ tay, luôn vẩy cổ tay (như vẩy nước), lúc đầu là tập vẩy nhanh, vẩy đều, sau vẩy đảo tay, cái này nó rất cần cho đệm hát sau này.

Tập với đàn yêu cầu như sau. Thứ nhất là tập bấm đủ các thế tay, sau đó tập chuyển thế tay, chuyển lung tung cho linh hoạt. Tiếp theo là chọn lấy 1 giọng để tập cho quen quãng âm. Các chú chọn lấy 1 điệu sau đó chuyển từ quãng 1 - 6 - 2 - 5 - 1 - 4 - 5 - 1 - 3... giả sử chọn Đô trưởng thì vòng âm chuyển như này C - Am - Dm - G - C - F - G ... Mục đích giúp tai quen với các quãng âm, tính năng, tác dụng từng quãng âm. Sau này các chú đệm những bài mới tinh chưa nghe bao giờ vẫn đánh chặn đầu được.

Nguyên tắc thứ tư: Nghe để mà nhớ, nhớ để mà làm (trích Luyện LX)

Dân chơi nhạc thì một vấn đề tối quan trọng là phải thường xuyên nghe nhạc. Nhạc gì cũng nghe, mà nếu chú nào yêu loại nhạc nào thì chuyên tâm vào mà nghe nhạc đó. Nghe xong tập chơi lại với đàn của mình, sau đó ngấm và phát triển nó. Đôi khi là học mót kiểu đệm của bài này 1 tí, bài kia 1 tý thành 1 chiêu mới "trên Đúng".

Nghe rồi phải biết cảm nhận, người ta vẫn nói nghệ thuật có liên quan đến nhau, Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Đinh Tiến Dũng đều là những nhạc sỹ - họa sỹ bởi cả hai môn nghệ thuật này đều chung cái gốc của đầu óc tưởng tượng. Các chú nghe nhạc phải biết nhắm mắt vào mà tưởng tượng, điều đó sẽ cho tâm hồn của các chú một vốn cảm nhận rất phong phú. Sau này khi các chú phối khí cho 1 bài hát, các chú sẽ tưởng tượng được tình cảm của bài hát để phối mạnh, phối nhé, nhanh chậm, tuti.. để bài hát trở nên đẹp nhất, truyền tải được cảm xúc tốt nhất cho người nghe. Đệm hát thêm một chút tinh tế đó thì thật là tuyệt vời, chứ cứ cầm đàn là quất phừng phừng như bổ củi thì khác gì kẻ phàm phu tục tử, đâu xứng với vẻ thanh nhã của CLB Guitar.

Tất cả cố lên, Band nhạc trường đang chờ các chú. Hôm nay thế đã, hỏi gì hỏi ngay.

Chúc vui vẻ và may mắn."
-->đọc tiếp...

Các Khái Niệm Nhạc Lý Mở đầu


Từ bây h ... mỗi tuần tớ sẽ up một bài giảng về nhạc lý cơ bản để đệm đàn guitar ... lý do mỗi tuần chỉ up một bài là vì muốn mọi người có thời gian để tự học kỹ trước khi chuyển qua phần mới ... cố lên ^^

1. Tên các dấu nhạc có cao độ khác nhau mà người ta thường dùng là : DO, RE, MI, FA, SOL, LA, SI gốc tiếng La-tinh, đọc theo tiếng Việt là ĐÔ, RÊ, MÍ, FA, XON, LA, XI. Đó là 7 bậc cơ bản của hệ thống thất âm, tính từ thấp lên cao. Muốn lên cao hoặc xuống thấp hơn, người ta lặp lại tên dấu các bậc trên với cao độ cách nhau từng quãng 8 một (còn gọi là bát độ).

2. Ký hiệu nốt nhạc : Người ta cũng còn dùng các chữ cái La-tinh để gọi tên các bậc cơ bản trên :
xi : B (có sách kí hiệu là H)
la : A
xon : G
fa : F
mi : E
rê : D
đô : C
3 . Các giá trị của nốt nhạc :














tương ứng ta có các giá trị của giấu nghỉ :















Ghi chú : đây là các nốt nhạc sắp xếp 1 cách tự nhiên .

4. Khoảng cách về cao độ tương đối giữa các bậc không đồng đều nhau :

- Khoảng cách nhỏ nhất trong thất âm gọi là nửa cung, giữa Mi với Fa và Xi với Đô.

- Khoảng cách lớn nhất giữa hai bậc cơ bản đi liền nhau gọi là nguyên cung : giữa Đô với Rê, Rê với Mi, Fa với Xon, Xon với La, và La với Xi.

- Như vậy khoảng cách âm thanh giữa Đô thấp và Đô cao kế tiếp gồm 12 nửa cung, hoặc 6 nguyên cung. Nói cách khác, quãng tám (Đồ - Đố) gồm 12 âm cách nhau đều đặn từng nửa cung một

Hình minh họa :




















5. Dấu hoá : là những ký hiệu cho biết các bậc cơ bản được tăng lên hay giảm xuống từng nửa cung điều hoà.

5.1. - Dấu thăng : (#) làm tăng lên nửa cung.

5.2. - Dấu giáng : (b) làm giảm xuống nửa cung.

5.3 - Dấu bình : http://vietguitar1.free.fr/Icons/dau%20binh`.JPG làm các nốt nhạc cho trở về cao độ tự nhiên.

- Dấu hoá cấu thành ghi ở đầu khuông nhạc, còn gọi là hoá biểu, ảnh hưởng đến mọi dấu nhạc cùng tên trong cùng một đoạn nhạc

- dấu hoá bất thường chỉ ảnh hưởng đến các dấu nhạc cùng tên trong cùng một ô nhịp

6. Muốn ghi cao độ tuyệt đối của các âm thanh, người ta dùng đến khuông nhạc và khoá nhạc.

6.1. Khuông nhạc : Hiện nay người ta dùng 5 đường kẻ song song, tạo thành 4 khe song song, tính thứ tự từ dưới lên. Trên khuông nhạc đó, ta có 11 vị trí khác nhau, ghi được 11 bậc cơ bản. Muốn ghi thêm, người ta dùng các dòng kẻ phụ :









6.2. Khoá nhạc : dùng để xác định tên các dấu nhạc ghi trên khuông nhạc. Khoá nhạc được ghi ở đầu mỗi khuông nhạc.



-->đọc tiếp...